Chuyển đến nội dung chính

Sáng Hè Rực Nắng Tại Nha Trang


Những tia nắng đầu tiên bắt đầu chạy xuyên qua ô kính, chạm nhẹ tới góc giường của tôi. Vậy là một ngày mới tại phố biển Nha Trang lại bắt đầu. Vươn mình trở dậy, cảm thấy cơ thể đã được sạc đủ pin sau chuyến xe dài có chút uể oải từ Mũi Né. 








Tôi tới Nha Trang đã là lần thứ 3. Chuyến đi này tôi xem Nha Trang chỉ là nơi dừng chân chuyển tiếp cho hành trình Hà Nội - Mũi Né. Tại Nha Trang có khá nhiều điểm tham quan như Tháp Bà, hòn Chồng, nhà thờ núi... và cũng có khá nhiều bãi biển xanh trải dài để bạn khám phá. Chuyến ghé thăm lần này, tôi không vội vã cũng không có ý định lên kế hoạch tham quan từ trước. Với tôi thì chỉ cần thả bộ men con đường bao biển ngắm bình minh, hoàng hôn, đặt đôi chân trần lên bờ cát mát lịm khi đêm xuống và ngắm phố biển sôi động, lung linh trong ngàn sắc đèn. Chỉ đơn giả vậy thôi.































Bước ra khỏi căn phòng khách sạn trên đường Trần Phú, vai đeo balo, tay cầm máy ảnh. Buổi sớm hè rực nắng tại Nha Trang đã thực sự bắt đầu. Tôi dạo bước trên con đường dọc tới phía cầu Trần Phú. Những vệt nắng chói chang bắt đầu xuyên qua những kẽ lá, len lỏi qua những tán dừa. Làn gió biển từng đợt nhẹ thổi đều đặn, mơn man lướt qua những ngọn cây. Bản giao hưởng buổi sáng đầu hè là tiếng sóng vỗ rì rào nghe rất gần nhưng cũng rất xa xăm. Cùng hòa âm với tiếng sóng vỗ là tiếng xe cộ, tiếng gió chạy qua ngọn cây cao nghe xào xạc, tiếng nói rôm rả của những người dân địa phương đang bán hàng, làm những công việc dịch vụ bên bờ biển. Tiếng bước chân nhịp nhàng của những người bản địa chạy bộ trên bờ cát. Tiếng cười nói rộn ràng của những đoàn khách du lịch thức dậy tắm biển vào buổi sớm.



















































Cùng thêu dệt khoảnh khắc sớm mai là sắc xanh của bầu trời, của đại dương xanh. Sắc vàng của những vệt nắng, của bãi cát trải dài. Những vệt sáng chạy dọc mặt biển nhẹ gợn sóng, dát lên những ánh bạc lấp lánh. Phía trên bãi cát hiền hòa ấy là màu xanh trải dài bất tận của những ngọn dừa. Cùng với những gam màu chủ đạo là những khóm hoa rực rỡ khoe sắc trong công viên nhỏ ven biển. 

Với tâm hồn kẻ mộng mơ, phiêu lãng thì chỉ cần một khoảng trời đủ nắng và một khoảng không nhẹ nhàng với tiếng gió. Dù là nơi cao nguyên xanh hay biển rộng thì cũng chỉ cần những sắc màu bình dị vậy thôi. Tôi thích những giây phút bước đi trong vô định. Chân bước, mắt ngắm nhìn miết mải và tay liên tục bấm máy. Thu nạp vào ống kính những khung hình bình dị, tự nhiên, những dải màu sống động và đầy mê hoặc. Những luồng gió mang theo chút hơi muối mặn mòi của biển khơi và cũng cuốn theo luôn những mớ cảm xúc hỗn độn đeo bám tôi trong nhiều ngày qua. Những ngọn gió, những tia nắng không chỉ đơn thuần là mơn man qua da mặt tôi. Tiếng sóng vỗ không chỉ dừng ở mức chạm tới thính giác của tôi. Mọi giác quan trong tôi như bừng tỉnh. Sự khoan khoái, hân hoan, tươi mới như chạy dọc trong huyết quản. Ngày hè rực cháy tại Nha Trang đã thực sự bắt đầu và tâm hôn tôi cũng đã rạo rực, xốn xang. Những cảnh sắc thiên nhiên vẫn luôn có những năng lực thật thần kỳ. Tôi cũng không rõ đó có phải là năng lực gì không hay thực chất đó chính là tác dụng của "vitamin sea". Những điều liên quan tới cảm xúc, cảm nhận vẫn thật khó có thể phân định rạch ròi. Nhưng với tôi thì điều này không còn quan trọng nữa. Chỉ cần được hẹn hò với những cảnh sắc dung dị trong buổi sớm nguyên sơ. Như vậy là đủ để tôi mở cửa tâm hồn đón nhận những miền đất vào ngăn chứa của ký ức thanh xuân. Bầu trời vẫn cao vời vợi cùng đại dương bao la ngoài kia ánh lên niềm hy vọng ngày xanh. Và rồi tôi sẽ lại ngồi đây kể cho bạn nghe về những hành trình tuổi trẻ, về mẩu chuyện ngắn của những ngày hè rực nắng.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Review Tới Hong Kong Những Ngày Bất Ổn

Nhắc tới Hong Kong bạn nghĩ tới điều gì đầu tiên? Là dãy cao ốc chọc trời phủ bóng xuống những con đường. Là những món đồ hiệu xa xỉ, hào nhoáng mà mình không thể nào sờ nổi. Là những đoàn người ùa ra như ong vỡ tổ từ những cửa ra tàu điện. Với tôi thì Hong Kong đơn giản chính là những khung cảnh thân thuộc mà tôi đã từng thấy qua những thước phim TVB. Có lẽ nơi tình yêu của tôi dành cho nơi này bắt nguồn từ những bộ phim TVB. Một nơi đầy rẫy những tòa cao ốc đặc bê tông cốt thép, những tòa chung cư cũ rêu với những ô cửa sổ cũ xệch và san sát như tổ chim câu, những hẻm vắng im lìm trong mờ tối. Một đô thị không hề thô cứng chút nào. Chỉ cần bấm máy thôi là auto có ảnh đẹp. Để đến và cảm nhận Hương Cảng mình chuẩn bị những gì? 1.Vé máy bay. Từ Hà Nội bạn có thể book vé của Jetstar, Hong Kong airline giá vé của chặng bay này rất phải chăng và ổn định. Bay chỉ khoảng 2 tiếng là tới nơi. Chuyến đi vừa rồi mình lựa chọn Hong Kong air. Máy bay rất sạch, đẹp, ghế ngồi rất êm và thoải mái đi

Đến Sài Gòn Đừng Đi Vội

Sài Gòn một sáng hè tháng 6. Tôi thức giấc tại căn chung cư của anh bạn đồng nghiệp. Nắng đã chạm nhẹ tới từng lớp lá xanh của chậu cây ngoài ban công. Tiếng xe cộ ồn ã phá tan sự tĩnh lặng sau một đêm dài của khu đô thị nằm trên đại lộ Quận 9. Sài Gòn đã vươn vai và trở lại guồng quay thường nhật. Vẫn là những con người hối hả, những bánh xe bon bon trong màn khói bụi trên khắp những con phố. Những đôi chân đi như chạy và khi chạy thì như bay. Cũng giống như phong thái khẩn trương của Hà Nội vào những buổi sớm mai. Điểm khác biệt ở đây chính là vị trí của tôi. Một ngày mới ở Hà Nội tôi cũng như bao người dân thủ đô khác, hoà mình vào biển người, đi trên những con phố Hà thành và cùng bắt đầu một ngày làm việc mới. Ở Sài Gòn thì mặc nhiên không phải vậy, tôi không quá vội vã như dòng người ngoài kia. Tôi đang đứng ở phương diện một vị khách. Và sẽ dành trọn một ngày thư thả để hiểu thêm về thành phố phương nam.  Tôi tới Sài Gòn cũng khá nhiều lần. Nhưng tất cả đều chỉ là những chuyến

Chiều Quê Trong Trẻo Và Yên Bình.

Một chiều hè tháng 8 - mùa covid thứ 2. Những ngày tháng thực sự rất cần hai chữ "bình yên". Đà Nẵng ơi! Hội An ơi! Hà Nội ơi! Việt Nam ơi! Mọi nơi đều phải bình yên nhé. Sau chuyến đi Đà Lạt trước khi bùng dịch, dư âm của sự thương nhớ, dư chấn của căn bệnh cuồng chân vẫn đang thôi thúc tôi. Tần số yêu thương từ trái tim vẫn lạc một vài nhịp khi nghĩ tới những chuyến đi. Nhưng lý trí mách bảo con tim nên điều chỉnh lại nhịp đập, đôi chân nên chững lại một thời gian vì cục diện tình hình. Thời điểm này, dẫu biết còn nhiều khó khăn, nhưng hãy cố gắng kiên nhẫn. Chờ dịch qua đi, rồi ta lại hẹn hò với những cung đường mới. Cuộc sống rồi sẽ trở lại đúng với vòng quay ban đầu. Khoảng thời gian này, tôi có nhiều thời gian thảnh thơi hơn, có nhiều thời gian cho bản thân và những người yêu thương. Buổi chạng vạng cuối ngày, tôi cùng đứa em gái rong ruổi trên con đường nhỏ, băng qua cánh đồng tại quê nhà. Quê tôi có dòng sông Hồng êm đềm chảy qua. Có bãi bồi đỏ nặng phù sa. Có hàng c